Hình Bóng – Chương 14


Hình Bóng

Tác giả: Mang Quả Hãm Tống Tử

Editor: Den Shì

Chương 14

photo

Thứ thường thấy nhất ở đại học chính là các buổi diễn thuyết. Mặc dù bây giờ đang nghỉ hè nhưng nhà trường vẫn mời mấy vị giáo sư được ca ngợi hết lời của trường đến tiến hành diễn giảng cả buổi trưa, nội dung bao quát về tâm lý học, kế hoạch nghề nghiệp, còn tinh tường lựa chọn một vài học sinh có hứng thú với đề tài lên giao lưu với họ.

Giảng đường không lớn lắm, Lý Dật Sơ và Lương Huyên ngồi cùng nhau ở hàng thứ năm, cách bục giảng một khoảng. Bình thường Lý Dật Sơ luôn rất nghiêm túc khi lên lớp, ngòi bút viết liên tục theo từng lời của thầy cô. Bây giờ đang nghe diễn thuyết nhưng thói quen này vẫn không thay đổi được. Tầm mắt Lương Huyên rơi xuống hàng chữ trên vở Lý Dật Sơ, nhỏ giọng hỏi, “Những nội dung này đâu cần ghi chép đâu?”

Lý Dật Sơ vẫn viết liên tục như cũ, “Còn một năm nữa mới thi đại học, giờ cứ ghi lại không thôi tới đó sẽ quên mất.”

Lương Huyên cười cười. Trong ấn tượng của anh, Lý Dật Sơ không nhiệt tình lắm với việc học, thành tích cũng chỉ ở mức trung bình. Anh vốn nghĩ rằng cậu không có bao nhiêu tâm tư đối với việc thi đại học, nào ngờ Lý Dật Sơ lại mong chờ đến thế. Từ khi đến trường đại học này cả người cậu đều hưng phấn nhảy nhót, dường như yêu thích đến từng lá cây ngọn cỏ ở nơi này.

Giáo sư giảng một phần lý thuyết, mở máy chiếu muốn phát một bộ phim ngắn cho không khí sinh động hơn. Ông cầm dụng cụ điều khiển từ xa bấm bấm nửa ngày mà cũng không mở được, thế là liền chỉ vào Lương Huyên có vóc dáng cao nhất, “Anh bạn này, phiền cậu đứng lên bàn nhìn thử xem công tắc của máy có vấn đề gì không?”

Máy chiếu treo trên trần nhà, với chiều cao của Lương Huyên chỉ cần đứng lên bàn là đã có thể mò tới công tắc. Anh nghe lời giáo sư đứng lên trên, mò mẫm tới chỗ công tắc rồi bật lên, quả nhiên màn hình liền hiện tia sáng, thế nhưng góc độ lại bị lệch đi nhiều. Vậy là Lương Huyên cứ đứng đó phối hợp với giáo sư điều chỉnh góc độ của máy.

Khoảng cách từ bàn Lương Huyên đang đứng đến chỗ anh ngồi hơi xa hơn một chút. Lý Dật Sơ vẫn ngồi yên đó, nhìn Lương Huyên một lát rồi quay đầu nhìn bục giảng, phát hiện gò má Lương Huyên bị máy chiếu in thành bóng trên màn hình. Đường nét gương mặt anh vốn rất tinh tế, lúc này bị máy chiếu phóng to, càng lộ rõ hơn vầng trán cao, sống mũi thon dài và đôi môi hơi nhếch lên, độ cong nửa gương mặt vô cùng hoàn hảo. Lý Dật Sơ lấy bút phác họa vài nét vào vở, sau khi tìm được cảm giác liền vẽ lại theo hình chiếu trên bảng. Tới lúc Lương Huyên nhảy xuống bàn thì Lý Dật Sơ cũng vừa hoàn thành nét cuối cùng, không chờ anh về chỗ cậu đã lật vội sang trang khác che bức vẽ đi.

Buổi diễn thuyết kéo dài tới năm giờ chiều, Lý Dật Sơ cầm vở theo sau Lương Huyên ra khỏi giảng đường, một đám học sinh tụm năm tụm ba đi về phía cầu thang. Lý Dật Sơ vẫn luôn cúi đầu, đột nhiên lại nghe có tiếng ai gọi mình. Cậu vừa ngẩng đầu lên, không ngờ lại là Lô Bân.

Lô Bân vốn đang đứng ở đầu cầu thang, nhìn thấy Lý Dật Sơ liền bước về phía cậu, “Chờ cậu nãy giờ.”

Lý Dật Sơ nhìn Lương Huyên rồi lại nhìn Lô Bân, buồn bực nói, “Anh chờ tôi làm gì?”

Lô Bân lấy một tờ giấy ra, cười nói, “Vốn định nghỉ hè sẽ nói cho cậu, không ngờ cậu lại chẳng có nhà. Ngày mốt tôi sẽ ra nước ngoài, đây là số di động và các loại tài khoản của tôi, sau này nhớ dùng nó để liên lạc với tôi.” Nhìn Lô Bân giống như đang có việc gấp, đưa giấy cho Lý Dật Sơ xong liền chuẩn bị đi ngay, “Tôi có nửa ngày tự do thôi, buổi tối còn chuyện cần làm, đi nha.”

Lý Dật Sơ giơ tờ giấy trong tay lên, nói, “Anh đi một quãng đường xa như vậy, chỉ vì cái này?”

Lô Bân nhếch miệng, “Cậu nói xem?”

Lương Huyên đứng một bên nãy giờ không mở miệng, nghe Lô Bân nói vậy liền nhẹ nhàng nhíu mày, nhìn cả hai nói, “Hai người nói chuyện đi, tôi về ký túc xá trước.”

Hứa Phán đang xuống cầu thang, đột nhiên thấy Lương Huyên bước xuống rất nhanh từ bên cạnh, tới tiếng bắt chuyện của cô cũng không nghe thấy, chỉ có gò má lạnh lùng nghiêm túc chợt thoáng qua. Bạn học của Hứa Phán buồn bực nói, “Ai cha Lương Huyên tức giận à?” Hứa Phán quay đầu nhìn Lý Dật Sơ đang tán gẫu với Lô Bân ở bên trên, mấy giây sau mới nói, “Chuyện này ai biết đâu…”

Lương Huyên về thẳng tới ký túc xá, theo bản năng liếc nhìn giường của Lý Dật Sơ, tâm trạng dường như có gì đó đang tích tụ không thoát ra được. Anh biết mình không phải đang tức giận, nhưng tâm trạng này chính anh cũng không tìm được từ nào để diễn tả, nói chung là nhìn đâu cũng thấy buồn bực. Từ nhỏ tới lớn, gần như chưa bao giờ anh có cảm giác xao động như vậy.

Tào Dung từ bên ngoài về phòng, thấy Lương Huyên nằm ở đầu giường đọc sách liền giựt dây, “Đi đến phòng đa phương tiện không?”

Phòng đa phương tiện thực ra chính là phòng máy tính, Tào Dung ở trong trường lâu như vậy đã ngứa tay từ sớm. Lương Huyên rất ít khi lên mạng, nhưng nghĩ lại sách đọc cũng không vào, thôi thì tới phòng máy tính với Tào Dung cho rồi.

Máy vi tính của trường cài đặt tương đối thấp, Tào Dung bị giày vò hồi lâu mới tải được một trò chơi online, co vào góc ngồi gõ bàn phím bùm bùm, vô cùng tập trung.

Lương Huyên thì mở đại một bộ phim điện ảnh, đeo tai nghe vào im lặng xem.

Sau khi tiễn Lô Bân đi, Lý Dật Sơ về ký túc xá tìm Lương Huyên, không thấy anh đâu liền đến nhà ăn tìm nhưng vẫn không gặp. Trước khi lên đường chú Lương muốn mua điện thoại di động cho bọn họ nhưng bị Lương Huyên cự tuyệt, nói rằng không nên tiêu phí số tiền này, có gì cần cứ gọi cho giáo viên. Lý Dật Sơ không tìm được người liền nhủ thầm có lẽ anh đi chơi với ai đó thôi, thế là cậu đành quay lại ký túc xá chờ anh.

Đêm nay không có hoạt động tập thể, các kiểu giải trí của học sinh cấp ba rất thiếu thốn, hoặc là chôn mình trong ký túc xá tám chuyện, hoặc là đến thư viện đọc sách. Lý Dật Sơ nằm lỳ trên giường sửa sang lại ghi chép hôm nay. Buổi chiều khi nghe giảng, vì phải ghi rất nhanh nên cậu chỉ chép vào những ý chính thôi, hiện tại cứ dựa vào những nội dung này mà lý giải ra. Đại học chứa đựng tất cả ảo tưởng về tương lai của cậu, hiện tại cánh cửa sổ đó đã được mở ra cho cậu nhìn một góc, dù rất nhỏ bé rất mơ hồ thôi nhưng vẫn hoàn toàn được cậu đối xử thật trân trọng.

Coi lại đến phần giáo sư giới thiệu các trường đại học lớn trong nước, Lý Dật Sơ lại nghĩ đến Lương Huyên, không biết tương lai anh muốn đến thành phố nào? Với thành tích của anh Thanh – Bắc nhất định chắc ăn rồi, nếu cậu muốn đi theo thì lớp 12 càng phải nỗ lực nhiều hơn nữa. Lương Huyên vẫn không biết học lực của cậu khá tốt, đến lúc đó nếu thi đủ điểm đại học nhất định anh sẽ bị dọa sợ cho xem. Nếu có thể học chung trường với Lương Huyên, vậy biết đâu có thể giống như mấy ngày nay, mỗi ngày cùng nhau đi học cùng nhau trở về, cho dù có chút khô khan nhưng chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy đối phương, nhất định sẽ rất thú vị.

* Thanh – Bắc: Đại học Thanh Hoa và Đại học Bắc Kinh, hai đại học hàng đầu của TQ.

Lý Dật Sơ càng nằm nghĩ càng cảm thấy tương lai tươi đẹp như một viên kẹo được bọc lại bằng tầng tầng lớp lớp giấy gói rực rỡ, chỉ chờ cậu dùng năm học lớp 12 đến xé ra thì sẽ được thưởng thức mỹ vị bên trong. Cả Lương Huyên nữa, đến khi anh biết mình cũng thi đại học, hơn nữa còn thi cùng một trường với anh thì sẽ có biểu tình thế nào?

“Tôi nói này em trai Dật Sơ, cậu đang nghĩ gì thế? Khóe miệng kéo tới mang tai rồi kìa.” Trương Vân ngồi đối diện nhìn thấy Lý Dật Sơ nằm trên giường cười như thần kinh, không nhịn được gọi cậu tỉnh lại.

Lý Dật Sơ xoay người, “Lương Huyên và Tào Dung đâu? Vẫn chưa về à?”

Trương Vân, “Ai biết, gần tám giờ rồi mà không thấy ai.”

Lý Dật Sơ xuống giường, “Tôi ra ngoài tìm thử.”

Trương Vân, “Đừng đi hỏi cô giáo, có lẽ là hai bọn họ đi đâu chơi, nếu thầy cô biết lại mắng cho.”

Lý Dật Sơ, “Tôi biết, mà có hỏi chắc cô cũng không biết gì, sao lại đưa tới cửa cho cô mắng chứ.”

Đầu tiên Lý Dật Sơ đến thư viện, thư viện đã chuẩn bị đóng cửa. Lương Huyên không ở đây. Sau đó cậu lại đến đình nghỉ chân giữa hồ mà mấy ngày nay thường tới, cũng không thấy ai. Tìm mấy nơi vẫn không gặp, trong lòng Lý Dật Sơ có hơi hốt hoảng. Tuy cậu cứng rắn ám chỉ bản thân rằng đây là trường học, Lương Huyên sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng chưa nhìn thấy người thì cậu chưa an tâm nổi.

Lý Dật Sơ tìm kiếm khắp nơi trong trường, thậm chí không mang theo đèn mà cứ đi lên ngọn núi sau trường hô vài tiếng, bóng tối dày đặc bao trùm tất cả cây cối ban đêm, cơ bản không thể nào nhìn thấy có người trong đó hay không. Lý Dật Sơ liên tục gọi tên Lương Huyên từ chân núi tới đỉnh núi, cuối cùng đành thất vọng trở xuống.

Nghĩ lại mình đã tìm khắp nơi rồi, Lý Dật Sơ thầm nghĩ không biết có khi nào Lương Huyên đã về phòng hay chưa, vậy thì mình tìm ở ngoài làm sao ra. Cậu vội vã chạy về ký túc xá, mở cửa ra đến Trương Vân cũng không thấy đâu. Trên bàn có một tờ giấy, là lời nhắn của Trương Vân, “Tôi cũng đi tìm bọn họ, mười giờ rưỡi sẽ về.”

Đồng hồ treo tường chỉ đã sắp mười rưỡi rồi, Lý Dật Sơ đứng ngồi không yên trong phòng, vừa nghe tiếng mở cửa liền lập tức chạy ra đón, lại thấy chỉ có mình Trương Vân quay lại. Lý Dật Sơ vẫn chưa từ bỏ mà nhìn đằng sau lưng cậu ta một chút, lúc mở miệng mới nghe được giọng nói đã hơi lạc đi, “Lương Huyên đâu…?”

Trương Vân nhíu mày, “Không thấy, tôi nghĩ hay là đi nói với cô đi, lỡ như…”

“Đừng nói bậy!” Lý Dật Sơ lập tức cắt lời cậu ta. Cậu cúi đầu suy nghĩ vài giây rồi mới nói, “Như vậy đi, hai ta đi tìm thêm lần nữa, nhớ mang đồng hồ đeo tay. Nếu như đến mười một giờ vẫn không thấy thì sẽ báo với giáo viên.”

Trương Vân gật đầu, “Được.”

Hai người khóa cửa phòng vội vội vàng vàng chạy ra ngoài. Lúc ra khỏi cửa ký túc xá liền bị dì quản lý gọi lại, “Này, gần nửa đêm rồi các cậu ra ngoài làm gì? Bây giờ sẽ tắt đèn đi kiểm tra phòng ngủ ngay, không thể ra khỏi ký túc xá.”

Trong lúc tình thế cấp bách hai người đều quên mất ngoài cửa còn có người canh, cho dù nói sao cũng không cho qua. Lý Dật Sơ vốn đang sốt ruột, ầm ĩ một hồi liền gạt luôn nội quy trường qua một bên, vừa muốn trực tiếp đẩy cửa đi ra ngoài thì lại nhìn thấy Lương Huyên và Tào Dung từ xa xa đang đi về phía ký túc xá.

Sự tức giận cả buổi tối bốc lên tới đỉnh đầu, Lý Dật Sơ đẩy cửa kính ra, bước vài bước tới trước mặt Lương Huyên hét to, “Anh đi đâu?!”

Lương Huyên vốn nghĩ xem phim xong có thể thay đổi tâm trạng, nhưng vừa ra khỏi phòng máy trong đầu anh lại nchõ đến Lý Dật Sơ, nhanh chóng không nhớ nổi mình mới xem cái gì. Càng đến gần ký túc xá thì cảm giác buồn bực trong lòng như ban chiều càng lớn, tới khi Lý Dật Sơ bước tới trước mặt hét to với anh, tâm trạng trong lòng nháy mắt vọt lên tới đỉnh điểm, biến thành cảm xúc anh vẫn thường xuyên có trong nửa năm nay — tức giận.

Lương Huyên, “Anh đi đâu cũng cần phải báo hết với em sao.”

Lý Dật Sơ trơ mắt nhìn anh đi thẳng vào ký túc xá không thèm quay đầu lại, nhất thời không biết phải đối diện thế nào với một Lương Huyên đang tức giận. Từ trước tới giờ anh cũng từng giận dữ với cậu, nhưng đó đều là vì cậu phạm lỗi. Lần này anh đi chơi bên ngoài tới nửa đêm mới về, sao ngược lại cơn giận còn lớn hơn cả mình?!

Lý Dật Sơ càng nghĩ càng phần nộ, mặt sầm xuống quay về. Dì bảo vệ ngăn cậu lại hỏi cậu tên gì, chuẩn bị viết lên bảng đen nhỏ để phê bình. Lý Dật Sơ trực tiếp cầm lấy viên phấn, loạch xoạch viết tên mình lên bảng xong liền quay đầu đi.

Dì quản lý sau lưng cả giận nói, “Cậu bạn học này, cậu nhất định phải bị phê bình!”

Hôm sau quả nhiên dì quản lý liền báo lại cho cô giáo. Vì vậy hoạt động buổi trưa vừa kết thúc xong Lý Dật Sơ bị gọi lại trước mặt cả lớp, phạt chạy mười vòng quanh sân tập. Buổi trưa chính là khi ánh nắng mặt trời chói chang nhất, trong sân tập không có bất kỳ bóng râm nào, chỉ cần bước trên đường trải nhựa đã có thể cảm giác thấy lòng bàn chân nóng lên.

Lý Dật Sơ biết quả thực mình đã vi phạm kỷ luật, bị phạt là đúng. Tuy rằng thể chất cậu không tốt nhưng mỗi lần học thể dục chạy mười vòng cũng chẳng thành vấn đề, mười vòng nơi này hẳn không phải việc khó gì.

Hứa Phán lên tiếng đầu tiên, “Cô ơi, trời nóng như vậy Lý Dật Sơ dễ bị say nắng lắm, chạy ít lại chút được không ạ?” Vài học sinh bên cạnh nghe xong cũng lên tiếng xin xỏ giáo viên.

Cô giáo gật gật đầu, “Vậy thì đổi thành năm vòng đi.”

Hứa Phán lập tức hiểu rõ cô Bạch chủ nhiệm cũng không thật sự muốn phạt Lý Dật Sơ, cô chỉ mới nói một câu thôi mà cô giáo đã trừ một nửa, vậy nếu người khác tới xin xỏ tiếp thì biết đâu lệnh phạt này sẽ bị hủy luôn. Hứa Phán vội vàng vỗ vỗ Lương Huyên bên cạnh, “Lương Huyên cậu mau nói gì đi, thành tích cậu tốt nhất, cô Bạch cũng rất thích cậu, chỉ cần cậu cầu xin thì có thể cô sẽ không phạt Lý Dật Sơ nữa đâu.”

Hàm dưới Lương Huyên khẽ nhúc nhích, đứng lên không thay đổi sắc mặt bước ra khỏi phòng.

Lý Dật Sơ lập tức nổi giận chạy về phía sân luyện tập.

“Uầy –” Hứa Phán nhìn Lương Huyên đã đi xa, nhất thời không biết chuyện gì đang xảy ra. Bình thường cô thấy Lương Huyên coi Lý Dật Sơ như bảo bối vậy, đừng nói chạy mười vòng dưới trời nắng, nếu như mọi khi, chỉ cần cậu đứng dưới ánh nắng mười phút thôi thì Lương Huyên đã kéo cậu về phòng rồi.

Hứa Phán thầm nghĩ, nhất định là đang cãi nhau. Hôm qua không phải vẫn còn rất tốt sao? Không đúng, từ lúc nhìn thấy Lương Huyên chiều qua trên cầu thang thì anh đã bày ra bộ mặt như ai đang nợ tiền mình rồi.

Lương Huyên vốn định đến căn tin ăn cơm, tới cửa rồi nhưng rốt cuộc vẫn chuyển hướng đi về phía sân tập.

Bên ngoài đường chạy có trồng mấy hàng cây, Lương Huyên dựa vào vào một thân cây đứng nhìn Lý Dật Sơ đầu đầy mồ hôi cách đó không xa. Giữa chừng Lý Dật Sơ có hơi lảo đảo một chút, chân Lương Huyên liền không khống chế nổi bước vài bước về phía trước muốn đến dìu cậu, nhìn thấy cậu đứng thẳng dậy anh mới dựa lại vào thân cây. Ánh mặt trời nóng rực xuyên qua tán lá chiếu lên cánh tay Lương Huyên, anh cảm giác như da dẻ mình đang bị nướng lên, vừa mới chuẩn bị thay đổi vị trí thì hình ảnh cả người Lý Dật Sơ đều phơi ra dưới ánh mặt trời lọt vào mắt. Lương Huyên đảo mắt nhìn sang hai bên, tìm thấy một nơi ánh sáng chiếu mãnh liệt nhất rồi bước qua.

Ngày tết năm ấy khi hai người mười hai tuổi, Lưu Phàm dẫn bọn họ về nhà mẹ đẻ chúc tết. Trong nhà bà ngoại Lương Huyên có hai anh họ, cha mẹ đi làm thuê ở xa nên hai đứa đã ở với ông bà từ nhỏ, nuôi dạy sơ sài nên không hề có lễ phép, đứng trước mặt Lương Huyên và Lý Dật Sơ càng giống như hai con khỉ hoang chạy từ đám bùn ra. Khi đó Lý Dật Sơ rất đáng yêu, mắt to mũi cao, ăn nói cử chỉ đều có quy củ, yên yên tĩnh tĩnh khiến ai cũng khen. Cha mẹ của hai người anh họ kia chỉ gặp được con mỗi khi về tết, cho nên bọn chúng muốn gì được đó, càng thêm coi trời bằng vung. Bọn chúng không dám bắt nạt Lương Huyên nhưng lại chuyên môn khó dễ Lý Dật Sơ. Hai thằng nhóc ngang ngược thấy Lý Dật Sơ yên tĩnh hiểu chuyện lại có vẻ dễ bắt bạt, giống như nhìn thấy một món đồ chơi mới thú vị, tìm đủ mọi chiêu dọa cậu cho bằng được.

Lý Dật Sơ biết đây là quê của Lưu Phàm, chỉ có mình cậu là người ngoài, có thể nhịn đều nhịn hết, nếu bị bắt nạt quá trớn thì trốn xa một chút. Nhưng hai đứa nhỏ choai choai kia gây chuyện không có điểm dừng, một ngày nọ Lý Dật Sơ đang ngủ trưa đột nhiên cảm thấy khuôn mặt hơi lành lạnh, vừa mở mắt ra nhìn liền thấy một con rắn to bằng ngón tay cái đang quấn quanh cổ mình. Lúc đó cậu bị dọa suýt ngất đi. Hiện giờ đang mùa đông, sao có thể có rắn bò lên giường, nhất định là do mấy người anh họ bày trò. Cậu từng thấy trên tivi, rắn đang ngủ đông mà bị chọc tỉnh sẽ vô cùng hung hãn. Lý Dật Sơ không biết đây có phải rắn độc không, cho dù không phải thì hiện giờ cậu cũng chẳng dám động đậy, sợ hãi và buồn nôn khiến cậu quên sạch mấy cách bắt rắn trên tivi. Cậu cứ nằm thẳng đơ cả người trên giường mãi, muốn chờ đến lúc con rắn tự bò đi. Giữa mùa đông khắc nghiệt mà mồ hôi lạnh sau lưng đã thấm ướt cả áo ngủ của Lý Dật Sơ.

Lương Huyên đi ra ngoài về không thấy Lý Dật Sơ đâu, hỏi bà ngoại thì bà nói cậu còn đang ngủ trưa. Lương Huyên nhìn đồng hồ, thầm nghĩ không biết cậu có ngã bệnh hay không, sau đó liền vào phòng ngủ xem thử. Trong nháy mắt mở cửa ra gần như Lương Huyên cũng bị hù chết khiếp. Anh nhìn thấy Lý Dật Sơ nhắm mắt không nhúc nhích, trên cổ cậu có một con rắn, còn tưởng rằng cậu đã chết. Lý Dật Sơ nghe thấy tiếng động liền mở mắt ra, một giọt nước mắt chảy xuống từ đôi mắt đỏ ửng của cậu ngay khi vừa nhìn thấy Lương Huyên, sợ hãi tột độ và vui sướng bất ngờ khiến môi cậu khẽ run. Lương Huyên nhanh chóng bình tĩnh lại, giơ ngón tay lên ‘Xuỵt’ một tiếng với cậu, ra hiệu cho cậu đừng nói gì. Sau đó anh liếm liếm môi, trong lòng vô cùng căng thẳng nhưng chẳng hề lộ chút gì ra ngoài, hơi cúi người xuống nhắm vào đầu rắn, chỉ một giây sau đã nhanh chóng bóp lấy đầu nó dùng sức ném mạnh ra ngoài cửa sổ.

Lương Huyên ném con rắn đi rồi trở lại bên giường, Lý Dật Sơ vẫn còn nằm yên không nhúc nhích như người mất hồn. Lương Huyên vỗ vỗ mật cậu, “Dật Sơ? Không sao rồi.” Lý Dật Sơ đột nhiên lao xuống giường cắn răng chạy ra ngoài, vừa đến cạnh cửa đã bị anh kéo lại. Lý Dật Sơ dùng sức giữ lấy cậu, “Em cứ ngồi yên trong phòng, anh đi!”

Lý Dật Sơ nghiến răng, “Không liên quan tới anh.”

Lương Huyên dùng lực giữ lấy đầu cậu, trầm giọng nói, “Vậy chúng ta cùng đi.”

Trận đánh nhau đó là lần khốc liệt nhất trong trí nhớ Lương Huyên, hai bên đều thương tích đầy mình, cuối cùng là nhờ người lớn đi ngang qua vào ngăn cản, nếu không thật sự là không thấm tận xương thì không bỏ qua.

Bốn đứa nhỏ bị người ta đưa về nhà, mợ Lương Huyên nhìn thấy hai thằng con mình bị đánh sưng mặt sưng mũi, đến răng cửa cũng gãy mất, lập tức nổi trận lôi đình mắng từ Lương Huyên đến Lý Dật Sơ. Lưu Phàm nghe tin chạy về nhà, cậu anh liền giận giữ mắng thẳng, “Bình thường nhìn Lý Dật Sơ thành thành thật thật, không ngờ lại là thứ lòng dạ ác động! Còn cả Lương Huyên nữa! Cô dạy dỗ thế nào vậy hả? Hả?! Giúp người ngoài đánh anh họ của mình! Còn có phép tắc gì hay không?!”

Lưu Phàm vội vã đẩy Lương Huyên, “Lương Huyên, mau xin lỗi cậu đi, con nít không chịu học cái tốt mà cứ học người ta đánh nhau!”

Lương Huyên hừ lạnh, nói thẳng, “Từ nay về sau, hai người các anh đừng bao giờ lại gần Dật Sơ nữa.”

Lời khiêu khích này vừa tốt ra, hai bên liền muốn lao vào nhau lần nữa. Lương Huyên kéo Lý Dật Sơ lui lại vài bước, lớn tiếng nói, “Việc hôm nay tụi con không sai chút nào, cậu, nếu không phải vì cậu là cậu ruột của con thì con sẽ còn đánh ác hơn nữa.”

Nói xong anh liền kéo Lý Dật Sơ đi thẳng tới bến xe mua vé về nhà. Trên đường đi Lý Dật Sơ phát hiện tâm trạng Lương Huyên tốt một cách kỳ lạ, cho dù mi mắt vẫn sưng nhưng lại hát khẽ cả đường, thỉnh thoảng còn nhịp chân theo, không hề giống người vừa mới đánh nhau.

Lương Huyên vẫn còn nhớ tâm trạng mình khi ấy. Lý Dật Sơ bị người khác bắt nạt, anh biết hết, nhưng anh cũng biết đó là nhà bà ngoại, nhường nhịn là cách tốt nhất, mãi tới khi không nhịn nổi nữa anh mới bộc phát hết ra ngoài. Trên bàn cơm thân thích của anh nhìn Lý Dật Sơ như có lòng tốt nhưng thật ra lại đang trào phúng cậu bằng từ ngữ ác ý, hai người anh họ âm thầm bắt nạt cậu, cho dù trước mặt Lương Huyên Lý Dật Sơ vẫn cười ha hả như bình thường nhưng lòng anh lại thấy khó chịu vô cùng. Bởi vậy lúc đánh nhau anh không hề nể mặt mũi ai, anh đang báo thù cho Lý Dật Sơ, đồng thời cũng xả ra sự tức tối tích tụ mấy ngày liên tiếp trong lòng.

Bắt đầu từ khi đó Lương Huyên đã biết, so với việc Lý Dật Sơ bị bắt nạt thì anh càng không thể chấp nhận chuyện để cậu phải một mình đối mặt với những thứ này, còn anh và người khác cùng nhau đứng bên ngoài thờ ơ lạnh nhạt nhìn. Cho dù là việc tốt hay việc xấu, Lương Huyên phải cùng trải qua với Lý Dật Sơ thì mới có thể an tâm, cho dù đánh nhau với người khác, cho dù bị thương khắp cả người, cũng tốt hơn đứng một bên nhìn Lý Dật Sơ bị thương.

Vài năm nhoáng cái trôi qua, tự bản thân Lương Huyên cũng không nhận ra anh đã dưỡng thành thói quen như vậy, nếu Lý Dật Sơ phải chịu khổ thì nhất định anh sẽ chịu chung với cậu. Mặc dù hiện giờ đang giận cậu nhưng thân thể vẫn lựa chọn tuân theo bản năng.

Từ khi Lương Huyên đi đến sân tập thì Lý Dật Sơ đã nhìn thấy anh, sau đó liền cố ý không đưa mắt về phía đó nữa. Chạy xong vòng thứ năm cậu còn hờn giận chạy tiếp, quả nhiên không ngoài dự đoán, mới chạy được nửa vòng thứ sáu thì Lương Huyên đã bước ra khỏi hàng cây, mặt lạnh nhạt chắn trước người Lý Dật Sơ, phun ra ba chữ quý như vàng, “Có bệnh à.” Sau đó ngồi xổm xuống vác cậu lên vai quay người đi về.

Lý Dật Sơ nằm nhoài trên lưng Lương Huyên, khóe miệng nhếch lên nhưng giọng nói lại giả vờ lạnh lùng, “Lương Huyên, cô giáo phạt em chạy bộ mà, anh thả em xuống.”

Lương Huyên ước chừng cơ thể cậu, “Đàng hoàng một chút!”

Lý Dật Sơ há miệng làm mặt quỷ đằng sau lưng anh, cẳng chân thon dài cứ lắc tới lắc lui trên cánh tay Lương Huyên, thực hiện ba chữ “Không đàng hoàng” suốt cả đoạn đường.

Về tới sảnh ký túc xá Lương Huyên mới đặt Lý Dật Sơ xuống. Anh nhìn tấm bảng nhỏ treo trên trường, phía trên ghi bốn chữ “Thông báo phê bình” thật lớn, dưới đó là tên Lý Dật Sơ. Lương Huyên đi đến cầm lấy viên phấn trên cửa sổ phòng bảo vệ, quay lại chỗ bảng đen xoạt xoạt xoạt viết tên mình lên trước tên Lý Dật Sơ.


 

Giận thì giận mà thương thì thương =))

Anw, tụi tui có chuẩn bị quà Tết cho mọi người đó, đơn sơ thôi nhưng mong mọi người sẽ thích. Hy vọng ss Băng beta kịp để up trong tối mai. 30 Tết sắp hết năm rồi, cảm ơn mọi người đã ủng hộ wp HB trong cả năm vừa qua nhé, năm sau hãy cũng năng đến chơi cùng bọn tui nhaaaa ❤ Chúc mọi người năm mới an lành (*^﹏^*)

4 thoughts on “Hình Bóng – Chương 14

  1. Pingback: [Mục Lục] Hình Bóng – Hoại Băng

(╯‵□′)╯︵┻━┻ (゜ – ゜) (*`н´*) \( •̀ω•́ )/ :(´◦ω◦`): (,,•﹏•,,) ∧( 'Θ' )∧ 凸(`Д´メ) (*´∇`*) (*・з・*) ('◇'`) (・~・`) (º﹃º ) (⊙♡⊙) (›´ω`‹ ) (╥ω╥`)є (・Θ・。)э (°ㅂ° ╬) ¯(°_o)/¯ U。・ェ・。U (*´ェ`*) (ฅ•.•ฅ) (눈_눈) (*´罒`*) ( ー̀εー́ ) (∗•ω•∗) v(。・ω・。)v (๑・ิ..・ิ๑) (´。・v・。`) ( ̄・Θ・ ̄) 〣( ºΔº )〣 (´,,•ω•,,) ♡ヾ(´。••。`)ノ (´●ω●`) (_ _) (。´•ㅅ•。) (ξっ´ω`c) (っ `-´ c) ٩(๛ ˘ ³˘)۶ ◥(ฅº₩ºฅ)◤╮ (╯-╰") ╭( ∩'-'⊂ ) ‹‹\( ´・ш・)/›› ε٩( ºωº )۶ з(〃▽〃) (・ω・)ノ(つ∀<。) (。・ω・。)ノ (*・ω・)ノ) (。・ө・。) ( 。•_• 。) └( ・´ー・`)┘ ( ´•̥ו̥` ) ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ ( ・´ー・`) (`・д・) ( ; _ ; ) (o´罒`o) (´ 。•ω•。) 乁( ˙ ω˙乁)(ง ˙ω˙)ว ∈(´﹏﹏﹏`)∋ (///'ω'///) (´,,•ω•,,`) ( ✧Д✧) (m´・ω・`)m (= ̄∇ ̄)ノ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ Σ(σ`・ω・´)σ (´へεへ`*) (´へωへ`*)(╭☞´ิ∀´ิ)╭☞╰(‘ω’ )╯三(^o^)ソイヤッ( /// ´ิϖ´ิ/// ) (⊙ө⊙)٩(。•ω•。)و ٩( 'ω' )و ԅ(¯﹃¯ԅ) (ヾノ・ω・`)(¯―¯٥)ԅ( ˘ω˘ ԅ) (`・ω・´)ノ (´・Ω・`) ( ˙灬˙ ) (「・ω・)「 (*´﹃`*) ( ̄^ ̄゜)(ง °Θ°)ว *˙︶˙*)ノ "ฅ(*°ω°*ฅ)* (ノ)'ω`(ヾ) (灬ºωº灬)♡ヾ(*ΦωΦ)ノ ( ³ω³ ).。O ╭( ・ㅂ・)و ( ´っ•ч•c` )(灬ºωº灬)♩(๑´ㅂ`๑) 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 (*˙︶˙*)☆*°。゚(゚^o^゚)゚。(๑ˇεˇ๑)•*¨*「:;(∩´﹏`∩) (っ´ω`)っ⊂(´ω`⊂) ⊂((・x・))⊃

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s