Bảy Năm – Chương 34 + 35


Bảy Năm

Tác giả: Tam Hào Dương Tiễn

Editor: Den Shì

Chương 34: Tiếp sau đó

***

Viên Trạch không biết mình về đến nhà thế nào, trong đầu trống rỗng, bên tai cứ mãi ong ong. Cậu mỏi mệt nằm xuống sopha mới phát hiện tới giày cũng quên cởi ra, cứ thế giẫm vào nhà… Muốn đứng dậy đi cởi giày, cuối cùng vẫn là bỏ qua, cứ nằm yên không hề động đậy.

Hạ Thiên nói rất nhiều, không phải câu nào Viên Trạch nghe cũng hiểu, thậm chí một vài lời cậu còn không nghe được rõ, nhưng mỗi một từ hắn phun ra đều giống như kim châm đâm vào ngực cậu, đau đến mức Viên Trạch không có cách nào phản bác. Bạch Trăn cũng chẳng khá hơn gì, mặt trắng bệch, đả kích phải chịu so với cậu sợ là càng lớn hơn.

Hạ Thiên nói, Bạch Trăn anh căn bản không yêu em ấy.

Hạ Thiên nói, Bạch Trăn anh hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của em ấy, anh chỉ quan tâm chính anh.

Hạ Thiên nói, tôi chẳng định lén lén lút lút làm gì, không sai, tôi quả thực rất thích em ấy, tôi thích nhìn thấy em ấy vui vẻ, tôi cũng có thể làm cho em ấy luôn vui vẻ như vậy. Bạch Trăn, anh chỉ có thể mang đến đau khổ và áp lực cho em ấy, anh còn muốn em ấy cả đời này sống hèn mọn dưới cái bóng của anh sao?

Viên Trạch biết mình nên nói gì đó, nhưng trong khoảnh khắc ấy cậu lại như bị người khác bóp chặt cuống họng, một câu cũng không thốt ra được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Bạch Trăn vô lực buông bàn tay vốn đang nắm tay mình ra, cúi đầu.

Rồi sau đó La Sâm vào tới, “mời” Hạ Thiên đi, thuận tiện cũng cưỡng ép đưa cậu về.

Đâu muốn cứ như vậy mà đi, Viên Trạch biết cậu phải nói chút gì đó với Bạch Trăn, nhưng… Bạch Trăn cứ mãi cúi đầu, chẳng nói một chữ với sự sắp xếp của La Sâm, thậm chí lúc Viên Trạch bị La Sâm dẫn ra ngoài anh cũng không hề liếc mắt nhìn một cái.

Ở trên xe La Sâm nói với Viên Trạch, gần đây áp lực của Bạch Trăn rất lớn, tiến độ phim điện ảnh đã không tốt còn xảy ra nhiều chuyện lung tung, rồi lại bệnh nặng một trận, bây giờ ở đây, xin hãy cho Bạch Trăn quay xong bộ phim này trước đi.

Đây có lẽ là lần La Sâm ăn nói khép nép với cậu nhất, y vậy mà lại dùng thái độ dò hỏi khẩn cầu này thảo luận công việc của Bạch Trăn với Viên Trạch.

Đương nhiên, tóm lại thì đây chỉ là một thông báo, ngoại trừ gật đầu ra Viên Trạch cũng đâu thể thật sự nói không. Hơn nữa trong đầu Viên Trạch bây giờ cũng đang hỗn loạn tưng bừng, giống như hình nộm ngơ ngác bị đưa về nhà.

Viên Trạch nằm trên sopha rất lâu, cũng suy nghĩ rất lâu. Cậu không biết tại sao Hạ Thiên lại kết luận như vậy, nhưng mà chẳng lẽ… sự thật đúng là thế? Nếu không thì tại sao Bạch Trăn lại không phản bác lấy một câu nào?

Nhớ lại vài năm gần đây của hai người, Viên Trạch rất khó trái lương tâm mà nói rằng mình rất vui vẻ. Áp lực và đau khổ là chính, nhưng so với áp lực và đau khổ, đáng sợ hơn chính là thất vọng, một lần rồi lại một lần, cho nên Viên Trạch mới quên mất mong đợi là cảm giác gì, quên mất ngạc nhiên mừng rỡ là thế nào.

Đã sớm tuyệt vọng với người ấy, không chỉ một lần cho là hai người nhất định sẽ chia tay, chỉ cần thời cơ nào đó đến thì sẽ tự nhiên mà chia xa…

Nhưng mà… tại sao trong nháy mắt Bạch Trăn cúi đầu buông tay kia, trái tim Viên Trạch lại không bình tĩnh như trong tưởng tượng chứ?

Đột nhiên ngồi bật dậy từ trên sopha, Viên Trạch lấy di động ra, sau khi gửi một tin nhắn liền vọt ra khỏi phòng.

Lúc nghe thấy chuông cửa Hạ Thiên liền nhíu mày, từ khi nhận được tin nhắn của Viên Trạch tới giờ cùng lắm chỉ mới 20 phút, vậy mà cậu đã đến rồi? Mở cửa ra, không ngoài dự đoán nhìn thấy người nào đó đầu đầy mồ hôi thở hồng hộc, nếu như không phải vì khoảng cách giữa hai nơi khiến cậu không thể không ngồi xe đến, Hạ Thiên nhất định sẽ nghi ngờ không biết có phải cậu chạy bộ thẳng tới đây không.

“Tôi cũng đâu có định trốn, em gấp gáp cái gì…” Để Viên Trạch vào nhà, Hạ Thiên rót cho cậu một ly nước.

Một hơi uống cạn, Viên Trạch rốt cuộc bình tĩnh lại. Cậu cũng không biết mình gấp gáp làm gì, dù sao chính là muốn lập tức gặp được người này.

“Em đói bụng không? Tôi đang chuẩn bị chế mì ăn liền làm bữa tối, có muốn tôi chế thêm một gói không?” Hạ Thiên nói xong liền lấy vài gói mì khác đủ mùi vị đặt trước mặt Viên Trạch, “Vị cay?”

“Ây…” Nhìn một đống junk food (thức ăn vặt)  trước mặt, Viên Trạch lập tức có chút mờ mịt, “Để tôi.”

Có thể tưởng tượng ra cách Hạ Thiên chế mì gói, hơn phân nửa chính là lấy cái tô đổ ra chế nước sôi vào, sau đó tùy tiện tìm cái nắp đậy lại cho xong việc… Vậy thì quá không khỏe mạnh rồi.

Nhìn Viên Trạch cầm hai gói mì ăn liền vào bếp, lục lọi tìm nồi nhỏ bật lửa nấu nước, rồi lại lấy trứng gà thịt thà từ bữa trưa trong tủ lạnh ra, Hạ Thiên tựa vào cửa phòng bếp, khóe môi cong lên.

Không trách được Hạ Thiên theo chủ nghĩa đại nam tử, hắn có thể đóng các loại vai tình nhân hoàn mỹ dịu dàng săn sóc, nhưng những nơi như nhà bếp này hắn tuyệt đối sẽ không bước vào…

Viên Trạch bận rộn một chốc, hai bát mì nóng hổi đã xong ngay. Hạ Thiên nhìn trứng chần trên mặt, liếm liếm môi dưới.

Hai người ngồi trên bàn ăn ăn mì ăn liền được thêm nguyên liệu, hình ảnh ngược lại khá hài hòa. Hạ Thiên đắc ý ăn xong phần trứng chần của mình liền nhỏ dãi nhìn Viên Trạch, người sau bất đắc dĩ đành đưa phần trứng của mình cho hắn luôn.

“Thật là khiến tôi bất ngờ,” Hạ Thiên vừa hút mì vừa nhìn Viên Trạch, “Không ngờ em lại dám tới nhà tôi tìm tôi, chỗ này chẳng có ai khác, chỉ có hai chúng ta, ghế sopha giường bồn tắm cái gì cũng không thiếu.”

“Phụt –” Viên Trạch trực tiếp phun mì từ trong lỗ mũi ra ngoài.

Không để ý đến Viên Trạch đang cuống cuồng ho khan, Hạ Thiên tiếp tục trêu chọc, “Còn tự tay nấu bữa tối cho tôi, em muốn biểu đạt cái gì đây hửm?”

Khụ khụ sắp chết đến nơi cuối cùng Viên Trạch cũng xử lý xong những thứ đã phun ra, nhìn Hạ Thiên vẻ mặt đầy xấu xa, cậu đột nhiên buông đũa xuống.

“Mịe nó, sao tôi lại thành tới tìm anh ăn cơm rồi!” Chẳng trách Viên Trạch ảo não, cậu thật sự không phải đến giúp Hạ Thiên đâu.

“Hừm, vậy là có chuyện gì gấp sao?” Không cắt lời, Hạ Thiên nhíu mày ra hiệu cho cậu nói tiếp.

“Ngày hôm nay, tại sao anh lại nói những câu ấy?”

“Hả?” Hạ Thiên ngẩng đầu liền thấy Viên Trạch đang nghiêm túc nhìn hắn, hai người đối diện nhau mấy giây, Hạ Thiên mới thu con ngươi lại tiếp tục ăn mì, ra vẻ tùy ý đáp, “Tôi không hiểu ý của em, cái gì mà tại sao, đây vốn chính là những lời tôi muốn nói.”

“Anh không cần phải nói ngay trước mặt anh ấy chứ? Anh ghét anh ấy tới như vậy sao?” Viên Trạch cuống lên, chỉ thiếu điều nắm lấy vai Hạ Thiên ra sức lắc lư, tại sao chứ tại sao, tiểu tử anh muốn chọc Bạch Trăn tức chết à?

Gân xanh trên trán giựt một phát, Hạ Thiên cuối cùng cũng không chịu nổi, lúc ném đũa đi còn dọa Viên Trạch giật nảy mình.

“Tại sao tôi lại nói những câu ấy trước mặt anh ta?” Hạ Thiên đứng lên đi tới trước mặt Viên Trạch, khom người xuống, “Em thật sự muốn biết?”

Viên Trạch biết Hạ Thiên đang tức giận, vì vậy liền lui về sau theo bản năng, nhưng lại đụng vào lưng ghế tựa không còn chỗ để trốn, Hạ Thiên gần như vây lấy cả người cậu.

“Vậy tôi sẽ nói cho em biết.”

***

Chương 35: Trả lời

So với áp lực từ tứ chi Hạ Thiên, thứ càng làm Viên Trạch có cảm giác chạy không thoát hơn chính là đôi con ngươi nghiêm túc của hắn.

Việc đã không tránh được thì sẽ không tránh được, Viên Trạch biết, nhưng dù vậy cậu vẫn cứ muốn lảng tránh kết quả đương nhiên sẽ xuất hiện kia, cậu không mong rằng sẽ biến thành như vậy.

“Em biết tôi muốn cái gì không?” Hạ Thiên nhìn thẳng vào mắt Viên Trạch, không hề cho cậu cơ hội trốn tránh.

Viên Trạch chẳng còn cách nào, chỉ có thể nhìn đôi mắt kia không lên tiếng.

“Tôi muốn em nấu cơm cho tôi mỗi ngày, không cần chế biến cao sang gì, dù cho chỉ là mì gói tôi cũng cảm thấy rất vui rồi, thỉnh thoảng chúng ta cũng có thể ra ngoài ăn một bữa thịnh soạn hoặc là đến quán lẩu cay ven đường, bất kỳ món gì em muốn ăn tôi cũng sẽ thích, tôi còn thích những thứ em lựa cho tôi, cho dù chúng không phải quần áo hợp với tôi…” Hạ Thiên dựa vào cạnh bàn, dịu dàng nhìn Viên Trạch, “Chỉ cần cuộc sống bình thường nhất như vậy đã có thể khiến tôi cảm thấy hạnh phúc thỏa mãn rồi. Em thì sao? Viên Trạch, cuộc sống bây giờ là thứ em muốn à? Lẽ nào em không hy vọng cuộc sống như vậy bên cạnh tôi?”

Vẻ mặt của Hạ Thiên quá dịu dàng, cả người tản ra vầng sáng nhu hòa ấm áp, người này trong lúc mình đau khổ nhất đã làm bạn bên cạnh… bạn tốt, Viên Trạch thật sự rất thích, rất cần.

“Hạ Thiên, tôi vẫn có thể thường xuyên nấu cơm cho anh ăn, thỉnh thoảng ra ngoài ăn cơm dạo phố với anh –”

“Như bạn bè?” Hạ Thiên hừ nhẹ một tiếng, gương mặt đầy trào phúng, một tay bắt lấy tay Viên Trạch đè vào jj của mình. Cậu hết hồn muốn hất ra lại bị Hạ Thiên ra sức giữ chặt.

“Anh…”

“Tôi đối với em có dục vọng, nhìn thấy em liền muốn hôn em, vừa chạm vào em liền muốn đè em xuống… Tôi cũng không biết đối với bạn bè sẽ có ý nghĩ mãnh liệt như vậy đó.”

Tay bị ép chạm vào Hạ Thiên, lại còn thêm lời hắn nói, Viên Trạch chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, căn bản không dám nhìn hắn mà chỉ ra sức vùng thoát khỏi tay Hạ Thiên.

Hạ Thiên kề sát vào Viên Trạch lần nữa, gần như kìm lòng không đặng mà khẽ hôn lên gò má cậu, rồi đến vành tai, cần cổ, “Một lần, cho tôi một cơ hội đi Viên Trạch, lên giường với tôi một lần, tin tôi, tôi sẽ khiến em thật thoải mái… Mỗi ngày tôi sẽ đều âu yếm em, tuyệt đối không hờ hững bỏ mặt em một hai tháng…”

Môi Hạ Thiên di chuyển đến bên môi Viên Trạch, ngay vào lúc hắn chuẩn bị hôn cậu thì bất ngờ bị Viên Trạch mạnh mẽ đẩy ra.

Bởi vì không có chuẩn bị nên Hạ Thiên liền chật vật té ngồi xuống đất.

Viên Trạch siết chặt nắm tay, cả người đều run rẩy, viền mắt cũng đỏ bừng.

Trước khi Viên Trạch kịp lấy hơi chuẩn bị nói gì, Hạ Thiên đã mở miệng trước cậu một bước.

“Đây thật sự là thứ em muốn? Một năm cũng không gặp được mấy lần, gặp được cũng chỉ thấy gương mặt uể oải của anh ta, lúc em muốn gặp anh ta phải gọi điện xin, lúc em muốn anh ta không thể không tự YY, cuộc sống như thế em thật sự muốn sống đến hết đời?”

Tại sao không cho tôi một cơ hội? Lúc ở bên tôi em rất vui vẻ, tôi cũng tuyệt đối có tự tin rằng mình có thể thỏa mãn thân thể em, em có thể hạnh phúc hơn so với hiện tại nhiều.

Không còn sự thong dong, trong chớp mắt bị dùng sức đẩy ra, lần đầu tiên Hạ Thiên cảm thấy sợ sệt, thậm chí hắn còn không để ý tới việc trước tiên phải bò dậy từ dưới đất.

Không thể không nói, mỗi một chữ của Hạ Thiên trước sau như một đều đâm thật sâu vào tim Viên Trạch, không sai, hắn nói không sai một lời nào, cho nên cho dù là Viên Trạch hay Bạch Trăn cũng đều chẳng có cách nào phản bác hắn, nhưng mà…

“Xin lỗi, đối với tôi mà nói thì không phải vậy.” Viên Trạch dời tầm mắt nhìn vào điểm nào đó trên mặt đất, “Cũng không phải tôi muốn cuộc sống như thế mới đi tìm một người yêu có thể thỏa mãn cuộc sống của tôi… Mà là tôi yêu trúng người ấy, sau đó chúng tôi mới quyết định cuộc sống sau này sẽ ra sao.”

Không phải vì cuộc sống mới đi tìm người thích hợp, mà là vì yêu trúng người kia mới suy nghĩ xem cuộc sống của hai người sau này sẽ như thế nào.

Suy cho cùng đó mới là yêu, người trước, chẳng qua chỉ là thỏa hiệp với cuộc sống.

“Cho dù anh ta chủ động từ bỏ trước?” Biết rằng cùng lắm chỉ là cãi chày cãi cối, nhưng Hạ Thiên vẫn không nhịn được muốn đả kích chàng trai nhìn yếu đuối tưởng như một đòn là gục này, cậu sẽ không quên thái độ của Bạch Trăn lúc ấy, cậu không có gì để giải thích, không có gì để phản bác.

“Yêu đương, cuộc sống, không phải là vấn đề của một người,” Viên Trạch nghiêm túc nhìn về phía Hạ Thiên, “Tôi thừa nhận, chúng tôi trở thành như vậy không hoàn toàn là lỗi của anh ấy, tôi cũng có sai, cho dù anh ấy bỏ cuộc thì tại sao tôi chỉ có thể yên lặng tiếp nhận?”

Hạ Thiên nhíu mày.

“Nếu thực sự không được tôi cũng có thể mạnh hơn anh ấy, không phải mệt sao? Vậy được, nằm, tôi đến!” Viên Trạch nói xong liền nở nụ cười.

Hạ Thiên sửng sốt một chút, sau đó dời tầm mắt không nhìn Viên Trạch nữa. Hắn cũng không nhịn được cong khóe môi, nhưng lại là cười tự giễu, chậm rãi đứng lên khỏi mặt đất phủi bụi trên mông.

“Tôi biết nói vậy rất ngại ngùng…” Viên Trạch thu nụ cười, hơi thẹn thùng nói, “Con người tôi làm chuyện gì cũng không mấy kiên nhẫn, giống như cái gì cũng có thể thay đổi làm lại, cái gì cũng không để tâm, chỉ có chuyện này…”

Hạ Thiên rút một điếu thuốc, châm lửa, hắn không muốn nghe, cũng đã biết đó là chuyện gì.

“Cho nên… xin lỗi,” Vẻ mặt Viên Trạch rất nghiêm túc, “Tôi vẫn luôn coi anh là bạn bè, xưa nay tôi chưa từng có người bạn nào như vậy, không cần giả vờ gì cả, ở bên cạnh anh thật sự rất vui vẻ, là tôi quá sơ ý mới tạo thành một số ảo giác cho anh, sau này sẽ không bao giờ nữa, cảm ơn anh đã quan tâm tôi tới tận bây giờ.”

Cúi người chào Hạ Thiên thật sâu, cũng không nói hẹn gặp lại, Viên Trạch bước tới trước mặt hắn.

Lúc Viên Trạch sắp lướt qua người mình, Hạ Thiên liền duỗi tay bắt lấy cổ tay cậu, lúc mở miệng nói chuyện điếu thuốc trong miệng cũng rớt xuống, thế nhưng hắn chẳng thèm để ý đến.

“Ý của em là, sau này không còn làm bạn bè nữa?”

“Tôi không cần một người bạn bất cứ lúc nào cũng có ý nghĩ đó với tôi.”

Hạ Thiên trừng Viên Trạch, càng nhiều hơn chính là không thể tin nổi. Cái người tính tình tốt như vậy, dễ nói chuyện như vậy, dễ bị người ta sắp xếp như vậy lại có thể tuyệt tình đến mức này. Muốn hỏi có cần phải tuyệt tình như vậy không, có cần một cơ hội nhỏ cũng không cho hắn như vậy không, nhưng chung quy Hạ Thiên vẫn không nói gì nữa.

Buông tay, Viên Trạch không dừng lại mà lướt qua hắn đi ra ngoài, mãi đến tận khi cửa bị đóng lại Hạ Thiên mới nhấc chân giẫm tắt tàn thuốc rơi trên mặt đất.

Hắn biết, Viên Trạch đã kéo hắn vào danh sách đen, từ nay về sau sẽ không bao giờ mở ra với hắn nữa.

Mặc dù hắn có thừa biện pháp dây dưa đến cùng, song có thể thế nào chứ?

Haiz, cũng thật là đau… Hạ Thiên ngồi xổm xuống, hắn không mang dép lê mà chỉ mang tất chân, giẫm tắt thuốc xong bị phỏng thật sự đau, đau đến mức hắn… chảy cả nước mắt. 

7 thoughts on “Bảy Năm – Chương 34 + 35

  1. Hạ gia 😭😭😭😭 anh sao lại sa sút vì tình thế này 😭😭😭😭 thật muốn chịch bạn Hạ

    Like

  2. Pingback: [Mục Lục] Bảy Năm – Hoại Băng

  3. Mình vẫn ko thích VT nổi, chả hiểu đàn ông kiểu gì mà sốt ruột chạy tới nhà HT đã, rồi mới nghe nói 1 câu lại đi nấu mì cho hắn, trong khi còn đang đau khổ vì btrai, rốt cuộc hỏi 1 câu chả lq, sao a lại nói mọi chuyện trc mặt BT, a ghét a ấy tới vậy sao? Lúc này rồi hỏi vậy có ý nghĩa gì hả? Nghĩ thông suốt thì đi mà nói rõ với btrai mình kìa, quyet ko buông tay, nghĩ sao chạy tới nhà HT, tưởng chất vấn chuyện j qtrong lắm, ai dè 1 câu vô bổ. Tg muốn VT cắt đứt với HT hoàn toàn có thể để HT tìm tới VT mà bày tỏ, đặt tình tiết tào lao. Mà tao lao nhất là rung rinh thì nói rung rinh, nhưng ko yêu đậm hắn bằng BT, đằng này tg bẻ ngoặt 180 độ, tôi chỉ xem a là bạn, xem a là bạn mà a đứng gần là đỏ mặt, a hôn mà ko phản ứng kịp, nt sex thì có phản ứng luôn, bạn bè kiểu 419 à?

    Like

  4. Còn HT cũng ko ưa nổi, người gì mà luôn tự cho là đúng, ko phân tích nhiều, có đứa trẻ nào lớn kên đi làm tình với gấu teddy yêu quý nhất của mình ko? Vậy mà VT lại còn tâm đắc mấy lời tào lao của ổng, cho là quá đúng.

    Like

(╯‵□′)╯︵┻━┻ (゜ – ゜) (*`н´*) \( •̀ω•́ )/ :(´◦ω◦`): (,,•﹏•,,) ∧( 'Θ' )∧ 凸(`Д´メ) (*´∇`*) (*・з・*) ('◇'`) (・~・`) (º﹃º ) (⊙♡⊙) (›´ω`‹ ) (╥ω╥`)є (・Θ・。)э (°ㅂ° ╬) ¯(°_o)/¯ U。・ェ・。U (*´ェ`*) (ฅ•.•ฅ) (눈_눈) (*´罒`*) ( ー̀εー́ ) (∗•ω•∗) v(。・ω・。)v (๑・ิ..・ิ๑) (´。・v・。`) ( ̄・Θ・ ̄) 〣( ºΔº )〣 (´,,•ω•,,) ♡ヾ(´。••。`)ノ (´●ω●`) (_ _) (。´•ㅅ•。) (ξっ´ω`c) (っ `-´ c) ٩(๛ ˘ ³˘)۶ ◥(ฅº₩ºฅ)◤╮ (╯-╰") ╭( ∩'-'⊂ ) ‹‹\( ´・ш・)/›› ε٩( ºωº )۶ з(〃▽〃) (・ω・)ノ(つ∀<。) (。・ω・。)ノ (*・ω・)ノ) (。・ө・。) ( 。•_• 。) └( ・´ー・`)┘ ( ´•̥ו̥` ) ㄟ( ▔∀▔ )ㄏ ( ・´ー・`) (`・д・) ( ; _ ; ) (o´罒`o) (´ 。•ω•。) 乁( ˙ ω˙乁)(ง ˙ω˙)ว ∈(´﹏﹏﹏`)∋ (///'ω'///) (´,,•ω•,,`) ( ✧Д✧) (m´・ω・`)m (= ̄∇ ̄)ノ (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ Σ(σ`・ω・´)σ (´へεへ`*) (´へωへ`*)(╭☞´ิ∀´ิ)╭☞╰(‘ω’ )╯三(^o^)ソイヤッ( /// ´ิϖ´ิ/// ) (⊙ө⊙)٩(。•ω•。)و ٩( 'ω' )و ԅ(¯﹃¯ԅ) (ヾノ・ω・`)(¯―¯٥)ԅ( ˘ω˘ ԅ) (`・ω・´)ノ (´・Ω・`) ( ˙灬˙ ) (「・ω・)「 (*´﹃`*) ( ̄^ ̄゜)(ง °Θ°)ว *˙︶˙*)ノ "ฅ(*°ω°*ฅ)* (ノ)'ω`(ヾ) (灬ºωº灬)♡ヾ(*ΦωΦ)ノ ( ³ω³ ).。O ╭( ・ㅂ・)و ( ´っ•ч•c` )(灬ºωº灬)♩(๑´ㅂ`๑) 。゚(゚^ิД^ิ゚)゚。 (*˙︶˙*)☆*°。゚(゚^o^゚)゚。(๑ˇεˇ๑)•*¨*「:;(∩´﹏`∩) (っ´ω`)っ⊂(´ω`⊂) ⊂((・x・))⊃

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s